放船

唐代 杜甫
收帆下急水,卷幔逐回滩。江市戎戎暗,山云淰淰寒。 村荒无径入,独鸟怪人看。已泊城楼底,何曾夜色阑。
shōu fān xià shuǐ   juǎn màn zhú huí tān jiāng shì róng róng àn   shān yún niǎn niǎn hán
cūn huāng jìng   niǎo guài rén kàn chéng lóu   zēng lán