芳草渡

宋代 郭祥正
落日渡头芳草碧,伤如之何送行客。客行无尽草相随,塞北江南同一色。 秋霜野烧年年事,绿芽迸地先春力。芳草多情不变常,行人自去无消息。
luò tóu fāng cǎo   shāng zhī sòng xíng xíng jìn cǎo xiāng suí sài   běi jiāng nán tóng    
qiū shuāng shāo nián nián shì   绿 bèng xiān chūn fāng cǎo duō qíng biàn cháng xíng   rén xiāo xi