芳草长吟

宋代 邵雍
芳草更休生,芳樽更不倾。 草如生不已,樽岂便能停。 雨后闲池阁,春深小院庭。 是时帘半卷,此际酒初醒。 密密嫰方布,葺葺绿已成。 送回残照淡,引起晓寒轻。 静衬花村薄,闲装竹坞清。 溪边微水浸,原上未春耕。 莫遣香车辗,休教细马行。 籍馀无限意,望久不胜情。 台逈眉初敛。楼危眼乍明。 低低暮云碧,隐隐远山青。 翠接鸳鸯浦,萋连杨柳汀。 江潭夜帆落,海渚晚舟横。 戍壘角一弄,牧童笛数声。 沙头双鹭下,渡口乱鸿惊。 蓊郁出征地,芊绵奉使程。 远披来往路,遍绕短长亭。 苒苒秦皇墓,离离汉帝城。 荒凉故铜雀,破碎旧金陵。 雾鏁前朝事,烟昏后世名。 枯犹藏狡兔,腐亦化流萤。 纵划奚由尽,才烧又却荣。 徒能蔽京观,仍愿且升平。
fāng cǎo gēng xiū shēng   fāng zūn gèng qīng  
cǎo shēng   zūn biàn 便 néng tíng  
hòu xián chí   chūn shēn xiǎo yuàn tíng  
shì shí lián bàn juǎn   jiǔ chū xǐng  
nèn fāng   绿 chéng  
sòng huí cán zhào dàn   yǐn xiǎo hán qīng  
jìng chèn huā cūn báo   xián zhuāng zhú qīng  
biān wēi shuǐ jìn   yuán shàng wèi chūn gēng  
qiǎn xiāng chē niǎn   xiū jiào xíng  
xiàn   wàng jiǔ shèng qíng  
tái jiǒng méi chū liǎn lóu wēi yǎn zhà míng    
yún   yǐn yǐn yuǎn shān qīng  
cuì jiē yuān yāng   lián yáng liǔ tīng  
jiāng tán fān luò   hǎi zhǔ wǎn zhōu héng  
shù lěi jiǎo nòng   tóng shù shēng  
shā tóu shuāng xià   kǒu luàn hóng 鸿 jīng  
wěng chū zhēng   qiān mián fèng shǐ 使 chéng  
yuǎn lái wǎng   biàn rào duǎn cháng tíng  
rǎn rǎn qín huáng   hàn chéng  
huāng liáng tóng què   suì jiù jīn líng  
suǒ qián cháo shì   yān hūn hòu shì míng  
yóu cáng jiǎo   huà liú yíng  
zòng huà yóu jǐn   cái shāo yòu què róng  
néng jīng guān   réng yuàn qiě shēng píng