芳草

唐代 孙鲂
何处不相见,烟苗捧露心。萋萋绿远水,苒苒在空林。 野吹闲摇阔,游人醉卧深。南朝古城里,碑石又应沈。
chǔ xiāng jiàn   yān miáo pěng xīn 绿 yuǎn shuǐ   rǎn rǎn zài kōng lín
chuī xián yáo kuò   yóu rén zuì shēn nán cháo chéng   bēi shí yòu yīng shěn