放白鹇篇

唐代 宋之问
故人赠我绿绮琴,兼致白鹇鸟。琴是峄山桐,鸟出吴溪中。 我心松石清霞里,弄此幽弦不能已。我心河海白云垂, 怜此珍禽空自知。著书晚下麒麟阁,幼稚骄痴候门乐。 乃言物性不可违,白鹇愁慕刷毛衣。玉徽闭匣留为念, 六翮开笼任尔飞。
rén zèng 绿 qín   jiān zhì bái xián niǎo qín shì shān tóng   niǎo chū zhōng
xīn sōng shí qīng xiá   nòng yōu xián néng xīn hǎi bái yún chuí  
lián zhēn qín kōng zhī zhù shū wǎn xià lín   yòu zhì jiāo chī hòu mén
nǎi yán xìng wéi   bái xián chóu shuā máo huī xiá liú wèi niàn  
liù kāi lóng rèn ěr fēi