反感愤

宋代 陆游
膊膊庭树鸡初鸣,嗈嗈天衢雁南征。 百年朝露岂长久,万事浮云常变更。 出处有心终有愧,圣贤无命亦无成。 西畴虽薄可自力,双犊且当乘雨耕。
tíng shù chū míng   yōng yōng tiān yàn nán zhēng
bǎi nián zhāo cháng jiǔ   wàn shì yún cháng biàn gēng
chū chù yǒu xīn zhōng yǒu kuì   shèng xián mìng chéng
西 chóu suī báo   shuāng qiě dāng chéng gēng