樊登见寄四首

唐代 唐彦谦
新辞翦秋水,洗我胸中尘。无由惬良会,极目空怀人。 醉来拔剑歌,字字皆阳春。 轻黄著柳条,新春喜更始。感时重搔首,怅望不能已。 无由托深情,倾泻芳尊里。 明月入我室,天风吹我袍。良夜最岑寂,旅况何萧条。 驰情望海波,一鹤鸣九皋。 悠悠括城北,眄眄岩泉西。宿草暝烟绿,苦竹含云低。 幽怀不可托,鹧鸪空自啼。
xīn jiǎn qiū shuǐ   xiōng zhōng chén yóu qiè liáng huì   kōng huái 怀 rén
zuì lái jiàn   jiē yáng chūn
qīng huáng zhù liǔ tiáo   xīn chūn gēng shǐ gǎn shí zhòng sāo shǒu   chàng wàng néng
yóu tuō shēn qíng   qīng xiè fāng zūn
míng yuè shì   tiān fēng chuī páo liáng zuì cén   kuàng xiāo tiáo
chí qíng wàng hǎi   míng jiǔ gāo
yōu yōu kuò chéng běi   miàn miàn yán quán 西 宿 cǎo míng yān 绿   zhú hán yún
yōu huái 怀 tuō   zhè kōng