范待制挽诗二首

宋代 洪咨夔
生不饵柏寺,死才跨松阶。 浮云忽易灭,明月终难埋。 宇宙卓有立,江山渺无涯。 掩卷独搔首,西风知此怀。
shēng ěr bǎi   cái kuà sōng jiē  
yún miè   míng yuè zhōng nán mái  
zhòu zhuó yǒu   jiāng shān miǎo  
yǎn juàn sāo shǒu   西 fēng zhī huái 怀