凡草诫

唐代 苏拯
野草凡不凡,亦应生和出。锄夫耘药栏,根不留其一。 良田本芜秽,著地成弃物。人生行不修,何门可容膝。 不唯不尔容,得无凡草嫉。贤愚偃仰间,鉴之宜日日。
cǎo fán fán   yìng shēng chū chú yún yào lán   gēn liú
liáng tián běn huì   zhù chéng rén shēng xíng xiū   mén róng
wéi ěr róng   fán cǎo xián yǎn yǎng jiān   jiàn zhī