饭保褔

宋代 陆游
簁雨云低未放晴,闭门作病忆闲行。 摄衣丈室参耆宿,曳杖长廊唤弟兄。 饱饭即知吾事了,免官初觉此身轻。 归来更欲夸妻子,学煮云堂芋糁羹。
shāi yún wèi fàng qíng   mén zuò bìng xián xíng
shè zhàng shì cān 宿   zhàng cháng láng huàn xiōng
bǎo fàn zhī shì le   miǎn guān chū jué shēn qīng
guī lái gèng kuā   xué zhǔ yún táng sǎn gēng