饭罢登山

宋代 杨万里
树远通莺响,花晴带雨痕。登山偶回首,隔水见前村。 澹往孤无伴,清归笑不言。还家更迟著,松菊未应存。
shù yuǎn tōng yīng xiǎng   huā qíng dài hén dēng shān ǒu huí shǒu   shuǐ jiàn qián cūn    
dàn wǎng bàn   qīng guī xiào yán huán jiā gèng chí zhù sōng   wèi yìng cún