伐墓松

宋代 卫宗武
郁郁乎佳哉,古松茂而秀。 封植难计年,龙鸾相错纠。 天风动清籁,洞庭喧雅奏。 护之珠玉如,期以金石久。 夫何从斧戕,山木岂自寇。 众咻谓宜然,一谔固所否。 梯航方勤远,斩刈或恐复。 众巅已成童,怀譬岂吾有。 欲为狂澜障,无奈铄金口。 几世培梁栋,一朝等薪槱。 壤树其可芟,不觉眦飞溜。 惟思植万本,易新以补旧。 初如牛羊散,渐见蛟虬走。 庶保墓域安,盘错至不朽。
jiā zāi   sōng mào ér xiù  
fēng zhí nán nián   lóng luán xiāng cuò jiū  
tiān fēng dòng qīng lài   dòng tíng xuān zòu  
zhī zhū   jīn shí jiǔ  
cóng qiāng   shān kòu  
zhòng xiū wèi rán   è suǒ fǒu  
háng fāng qín yuǎn   zhǎn huò kǒng  
zhòng diān chéng tóng   huái 怀 yǒu  
wèi kuáng lán zhàng   nài shuò jīn kǒu  
shì péi liáng dòng   zhāo děng xīn yǒu  
rǎng shù shān   jué fēi liū  
wéi zhí wàn běn   xīn jiù  
chū niú yáng sàn   jiàn jiàn jiāo qiú zǒu  
shù bǎo ān   pán cuò zhì xiǔ