发廪

宋代 王安石
先王有经制,颁布上所行。 後世不复古,贫穷主兼并。 非民独如此,为国赖以成。 筑台尊寡妇,入粟至公卿。 我尝不忍此,愿见井地平。 大意苦未就,小官苟营营。 三年佐荒州,市有弃饿婴。 驾言发富藏,云以救鳏惸。 崎岖山谷间,百室无一盈。 乡豪已云然,罢弱安可生。 兹地昔丰实,土沃人良耕。 他州或呰窳,贫富不难评。 幽诗出周公,根本讵宜轻。 愿书七月篇,一寤上聪明。
xiān wáng yǒu jīng zhì   bān shàng suǒ xíng
hòu shì   pín qióng zhǔ jiān bìng
fēi mín   wèi guó lài chéng
zhù tái zūn guǎ fu   zhì gōng qīng
cháng rěn   yuàn jiàn jǐng píng
wèi jiù   xiǎo guān gǒu yíng yíng
sān nián zuǒ huāng zhōu   shì yǒu è 饿 yīng
jià yán cáng   yún jiù guān qióng
shān jiān   bǎi shì yíng
xiāng háo yún rán   ruò ān shēng
fēng shí   rén liáng gēng
zhōu huò   pín nán píng
yōu shī chū zhōu gōng   gēn běn qīng
yuàn shū yuè piān   shàng cōng ming