法乐辞 其五

南北朝 王融
春枝多病夭,秋叶少欣荣。心骸终委灭,亲爱暂平生。 长风吹北陇,迅景急东瀛。知三既情畅,得一乃身贞。
chūn zhī duō bìng yāo   qiū shǎo xīn róng xīn hái zhōng wěi miè qīn   ài zàn píng shēng    
cháng fēng chuī běi lǒng   xùn jǐng dōng yíng zhī sān qíng chàng   nǎi shēn zhēn