法乐辞 其四

南北朝 王融
袭气变离宫,重柝惊层殿。曼响感心神,修容展欢宴。 生老终已萦,死病行当荐。方为净国游,岂结危城恋。
biàn gōng   zhòng tuò jīng céng diàn 殿 màn xiǎng gǎn xīn shén xiū   róng zhǎn huān yàn    
shēng lǎo zhōng yíng   bìng háng dāng jiàn fāng wèi jìng guó yóu   jié wēi chéng liàn