法镜寺

唐代 杜甫
身危适他州,勉强终劳苦。神伤山行深,愁破崖寺古。 婵娟碧鲜净,萧摵寒箨聚。回回山根水,冉冉松上雨。 泄云蒙清晨,初日翳复吐。朱甍半光炯,户牖粲可数。 拄策忘前期,出萝已亭午。冥冥子规叫,微径不复取。
shēn wēi shì zhōu   miǎn qiǎng zhōng láo shén shāng shān xíng shēn   chóu
chán juān xiān jìng   xiāo shè hán tuò huí hui shān gēn shuǐ   rǎn rǎn sōng shàng
xiè yún méng qīng chén   chū zhū méng bàn guāng jiǒng   yǒu càn shǔ
zhǔ wàng qián   chū luó tíng míng míng guī jiào   wēi jìng