发家书

唐代 王质
别乘非为辱,江陵稍近家。牙绯虽滞色,头白亦增华。 见说堂前竹,胜如屋角花。脱身归到得,馀事总尘沙。
bié chéng fēi wéi   jiāng líng shāo jìn jiā fēi suī zhì   tóu bái zēng huá
jiàn shuō táng qián zhú   shèng jiǎo huā tuō shēn guī dào   shì zǒng chén shā