发蕙风馆遇阴不见九华山有作

唐代 孟迟
我来淮阴城,千江万山无不经。山青水碧千万丈, 奇峰急派何纵横!又闻九华山,山顶连青冥。太白有逸韵, 使我西南行。一步一攀策,前行正鸡鸣。阴云冉冉忽飞起, 千里万里危峥嵘。譬如天之有日蚀,使我昏沈犹不明。 人家敲镜救不得,光阴却属贪狼星。恨亦不能通, 言亦不足听。长鞭挥马出门去,是以九华为不平。
lái huái yīn chéng   qiān jiāng wàn shān jīng shān qīng shuǐ qiān wàn zhàng  
fēng pài zòng héng   yòu wén jiǔ huà shān   shān dǐng lián qīng míng tài bái yǒu yùn  
shǐ 使 西 nán xíng pān   qián xíng zhèng míng yīn yún rǎn rǎn fēi  
qiān wàn wēi zhēng róng tiān zhī yǒu shí   shǐ 使 hūn shěn yóu míng
rén jiā qiāo jìng jiù   guāng yīn què shǔ tān láng xīng hèn néng tōng  
yán tīng zhǎng biān huī chū mén   shì jiǔ huá wéi píng