发衡州(一本题作《白发》)

明代 杨基
五日白一发,十日皱一肤。 人生冰雪容,终作靴纹粗。 今朝清镜中,已与昨日殊。 不忧须眉苍,但恐皮肉枯。 肉枯亦常理,所念非壮图。 有亲恩最深,抚养劳勤劬。 怜我幼失怙,爱我如掌珠。 斯恩未及报,不敢忘须臾。 书来得凶问,哀顿空号呼。 衣衾与棺敛,弗得亲走趋。 家山在万里,那能返故都。 树头哑哑啼,愧杀返哺乌。 有子初学言,行步要母扶。 已解索梨栗,未知识之无。 重在托宗祀,岂暇问贤愚。 弟妹皆漂零,远在天一隅。 仲氏久无信,梦中时友于。 艰难斥卤滨,何以保微躯。 计工当已还,母乃东归吴。 童仆各分飞,仅有赤脚奴。 竛竮苦肺疾,终夜声呜呜。 怜渠亦解事,剪伐供樵苏。 异乡骨肉远,赖此相支吾。 嗟我客梁楚,只身亦崎岖。 白昼畏豺虎,夜防狸与狐。 所赖筋力强,窜伏幸无虞。 今年觉衰倦,自怯行远途。 东风洞庭波,落日青草湖。 鱼龙来欺人,烟涛惨模糊。 兹晨过衡阳,霁景差可娱。 桃花白练带,春水绿菰蒲。 感此颜色妍,暂使忧心苏。 万事信有命,抚膺长叹吁。
bái   shí zhòu
rén shēng bīng xuě róng   zhōng zuò xuē wén
jīn zhāo qīng jìng zhōng   zuó shū
yōu méi cāng   dàn kǒng ròu
ròu cháng   suǒ niàn fēi zhuàng
yǒu qīn ēn zuì shēn   yǎng láo qín
lián yòu shī   ài zhǎng zhū
ēn wèi bào   gǎn wàng
shū lái de xiōng wèn   āi dùn kōng hào
qīn guān liǎn   qīn zǒu
jiā shān zài wàn   néng fǎn
shù tóu   kuì shā fǎn
yǒu zi chū xué yán   xíng yào
jiě suǒ   wèi zhī shí zhī
zhòng zài tuō zōng   xiá wèn xián
mèi jiē piāo líng   yuǎn zài tiān
zhòng shì jiǔ xìn   mèng zhōng shí yǒu
jiān nán chì bīn   bǎo wēi
gōng dāng hái   nǎi dōng guī
tóng fēn fēi   jǐn yǒu chì jiǎo
líng píng fèi   zhōng shēng
lián jiě shì   jiǎn gōng qiáo
xiāng ròu yuǎn   lài xiāng zhī
jiē liáng chǔ   zhī shēn
bái zhòu wèi chái   fáng
suǒ lài jīn qiáng   cuàn xìng
jīn nián jué shuāi juàn   qiè xíng yuǎn
dōng fēng dòng tíng   luò qīng cǎo
lóng lái rén   yān tāo cǎn
chén guò héng yáng   jǐng chā
táo huā bái liàn dài   chūn shuǐ 绿
gǎn yán yán   zàn shǐ 使 yōu xīn
wàn shì xìn yǒu mìng   yīng zhǎng tàn