发馆陶

宋代 王安石
促辔数残更,似闻鸡一鸣。 春风马上梦,沙路月中行。 笳鼓远多思,衣裘寒始轻。 稍知田父稳,灯火闭柴荆。
pèi shù cán gēng   shì wén míng  
chūn fēng shàng mèng   shā yuè zhōng háng  
jiā yuǎn duō   qiú hán shǐ qīng  
shāo zhī tián wěn   dēng huǒ chái jīng