发广陵留上家兄兼寄上长沙

唐代 韦应物
将违安可怀,宿恋复一方。家贫无旧业,薄宦各飘飏. 执板身有属,淹时心恐惶。拜言不得留,声结泪满裳。 漾漾动行舫,亭亭远相望。离晨苦须臾,独往道路长。 萧条风雨过,得此海气凉。感秋意已违,况自结中肠。 推道固当遣,及情岂所忘。何时共还归,举翼鸣春阳。
jiāng wéi ān huái 怀   宿 liàn fāng jiā pín jiù   báo huàn piāo yáng   .
zhí bǎn shēn yǒu shǔ   yān shí xīn kǒng huáng bài yán liú   shēng jié lèi mǎn shang
yàng yàng dòng xíng fǎng   tíng tíng yuǎn xiāng wàng chén   wǎng dào cháng
xiāo tiáo fēng guò   hǎi liáng gǎn qiū wéi   kuàng jié zhōng cháng
tuī dào dāng qiǎn   qíng suǒ wàng shí gòng hái guī   míng chūn yáng