发白狗峡次黄牛峡登高寺却望忠州

唐代 白居易
白狗次黄牛,滩如竹节稠。 路穿天地险,人续古今愁。 忽见千花塔,因停一叶舟。 畏途常迫促,静境暂淹留。 巴曲春全尽,巫阳雨半收。 北归虽引领,南望亦回头。 昔去悲殊俗,今来念旧游。 别僧山北寺,抛竹水西楼。 郡树花如雪,军厨酒似油。 时时大开口,自笑忆忠州。
bái gǒu huáng niú   tān zhú jié chóu
chuān 穿 tiān xiǎn   rén jīn chóu
jiàn qiān huā   yīn tíng zhōu
wèi cháng   jìng jìng zàn yān liú
chūn quán jǐn   yáng bàn shōu
běi guī suī yǐn lǐng   nán wàng huí tóu
bēi shū   jīn lái niàn jiù yóu
bié sēng shān běi   pāo zhú shuǐ 西 lóu
jùn shù huā xuě   jūn chú jiǔ shì yóu
shí shí kāi kǒu   xiào zhōng zhōu