鄂渚悟道歌

唐代 吕岩
纵横天际为闲客,时遇季秋重阳节。阴云一布遍长空, 膏泽连绵滋万物。因雨泥滑门不出,忽闻邻舍语丹术。 试问邻公可相传,一言许肯更无难。数篇奇怪文入手, 一夜挑灯读不了。晓来日早才看毕,不觉自醉如恍惚。 恍惚之中见有物,状如日轮明突屼。自言便是丹砂精, 宜向鼎中烹凡质。凡质本来不化真,化真须得真中物。 不用铅,不用汞,还丹须向炉中种。玄中之玄号真铅, 及至用铅还不用。或名龙,或名虎,或号婴儿并姹女。 丹砂一粒名千般,一中有一为丹母。火莫燃,水莫冻, 修之炼之须珍重。直待虎啸折颠峰,骊龙夺得玄珠弄。 龙吞玄宝忽升飞,飞龙被我捉来骑。一翥上朝归碧落, 碧落广阔无东西。无晓无夜无年月,无寒无暑无四时。 自从修到无为地,始觉奇之又怪之。
zòng héng tiān wèi xián   shí qiū chóng yáng jié yīn yún biàn cháng kōng  
gào lián mián wàn yīn huá mén chū   wén lín shè dān shù
shì wèn lín gōng xiāng chuán   yán kěn gèng nán shù piān guài wén shǒu  
tiǎo dēng liǎo xiǎo lái zǎo cái kàn   jué zuì huǎng
huǎng zhī zhōng jiàn yǒu   zhuàng lún míng yán biàn 便 shì dān shā jīng  
xiàng dǐng zhōng pēng fán zhì fán zhì běn lái huà zhēn   huà zhēn zhēn zhōng
yòng qiān   yòng gǒng   huán dān xiàng zhōng zhǒng xuán zhōng zhī xuán hào zhēn qiān  
zhì yòng qiān hái yòng huò míng lóng   huò míng   huò hào yīng ér bìng chà
dān shā míng qiān bān   zhōng yǒu wèi dān huǒ rán   shuǐ dòng  
xiū zhī liàn zhī zhēn zhòng zhí dài xiào zhé diān fēng   lóng duó de xuán zhū nòng
lóng tūn xuán bǎo shēng fēi   fēi lóng bèi zhuō lái zhù shàng cháo guī luò  
luò guǎng 广 kuò dōng 西 xiǎo nián yuè   hán shǔ shí
cóng xiū dào wéi   shǐ jué zhī yòu guài zhī