二贞篇 其二

明代 王世贞
任侯神明守,吏道将余师。东风被蒿莱,欣欣各自私。 力欲洪波偃,一苇恐难支。俯窥龙蛇宅,仰睹星辰移。 志士轻丧元,白刃蹈如归。能令行间伍,戚若同根枝。 老父抚国殇,为侯捐不辞。婺妇泣其夫,身今得所施。 精诚贯烈日,天听竟能卑。纠纠干城士,厚禄拟何为。
rèn hóu shén míng shǒu   dào jiāng shī dōng fēng bèi hāo lái xīn   xīn    
hóng yǎn   wěi kǒng nán zhī kuī lóng shé zhái yǎng   xīng chén    
zhì shì qīng sàng yuán   bái rèn dǎo guī néng lìng háng jiān   ruò tóng gēn zhī    
lǎo guó shāng   wèi hóu juān shēn   jīn de suǒ shī    
jīng chéng guàn liè   tiān tīng jìng néng bēi jiū jiū gān chéng shì hòu   wéi