二月一日雨寒五首

宋代 杨万里
只见春晴道是晴,不知半夜嫩寒生。 疾风吹落林间雨,细雨还成大雨声。
zhī jiàn chūn qíng dào shì qíng   zhī bàn nèn hán shēng  
fēng chuī luò lín jiān   hái chéng shēng