二月一日雨寒五首

宋代 杨万里
梳头正美睡相催,理尽霜丝梦恰回。 窗隙小风能几许,也吹蛛网去还来。
shū tóu zhèng měi shuì xiàng cuī   jǐn shuāng mèng qià huí  
chuāng xiǎo fēng néng   chuī zhū wǎng hái lái