二月雪

明代 王鏊
一冬天气暖如春,雪到春来见却频。令敚东皇增料峭,冻含西岳献嶙峋。 郊原润洽晴为雨,窗户虚明夜向晨。三白丰年称上瑞,如何宫柳漫含颦。
dōng tiān nuǎn chūn   xuě dào chūn lái jiàn què pín lìng duó dōng huáng zēng liào qiào dòng   hán yuè 西 xiàn lín xún    
jiāo yuán rùn qià qíng wèi   chuāng hu míng xiàng chén sān bái fēng nián chēng shàng ruì   gōng liǔ màn hán pín