二月行

元代 范梈
二月欲半春风颠,对食废餐心黯然。排沙荡沙忽到眼,须臾几席无光鲜。 昨者出门吹欲倒,乘黄不病不得前。百围大木拔莫动,决折断干追乌鸢。 惊雷万车碾空过,倏忽卷地散百川。未知何自蛟龙怒?坐使老屋如流船。 先生老屋十五椽,寄住主人从昔年。崩腾直为居者惜,过客东西何用怜。 幸自环堵无足乐,屋虽朴陋形制坚。但念素衣发如漆,白黑变尽思归田。 勉焉守之勿易地,会且风止天清妍。君不见列御寇,御之还得同飞仙。
èr yuè bàn chūn fēng diān   duì shí fèi cān xīn àn rán pái shā dàng shā dào yǎn   guāng xiān
zuó zhě chū mén chuī dào   chéng huáng bìng qián bǎi wéi dòng   jué zhé duàn gàn zhuī yuān
jīng léi wàn chē niǎn kōng guò   shū juǎn sàn bǎi chuān wèi zhī jiāo lóng   zuò shǐ 使 lǎo liú chuán
xiān sheng lǎo shí chuán   zhù zhǔ rén cóng nián bēng téng zhí wèi zhě   guò dōng 西 yòng lián
xìng huán   suī lòu xíng zhì jiān dàn niàn   bái hēi biàn jìn guī tián
miǎn yān shǒu zhī   huì qiě fēng zhǐ tiān qīng yán jūn jiàn liè kòu   zhī hái tóng fēi xiān