二月十五日祈晴十七日雷雨再作

宋代 王十朋
清香一瓣乞晴回,准拟阳光万里开。风伯未吹云阵破,雷公又唤雨声来。 补天石烂畴能鍊,陷泞车深不易推。谁坐黄堂称太守,深惭无术救天灾。
qīng xiāng bàn qíng huí   zhǔn yáng guāng wàn kāi fēng wèi chuī yún zhèn   léi gōng yòu huàn shēng lái
tiān shí làn chóu néng liàn   xiàn nìng chē shēn tuī shuí zuò huáng táng chēng tài shǒu   shēn cán shù jiù tiān zāi