二月三日春色粲然步至湖上

宋代 陆游
不愧衰翁雪鬓新,出门也复整乌巾。梅花隔水香撩客,野鸟穿林语唤人。 长日难消惟泥酒,灾年不死又违春。吾儿已到新安未,想掬清溪洗客尘。
kuì shuāi wēng xuě bìn xīn   chū mén zhěng jīn méi huā shuǐ xiāng liāo   niǎo chuān 穿 lín huàn rén
cháng nán xiāo wéi jiǔ   zāi nián yòu wéi chūn ér dào xīn ān wèi   xiǎng qīng chén