二月晦日 其四

宋代 韩淲
绕屋青青总是山,每吟山色句还悭。乘閒著眼烟林外,物色分明见一斑。
rào qīng qīng zǒng shì shān   měi yín shān hái qiān chéng xián zhù yǎn yān lín wài   fēn míng jiàn bān