二月二十七日病後始能扶头

宋代 范成大
复幕重帘苦见遮,暮占栖雀晓占鸦。 残灯煮药看成老,细雨鸣鸠过尽花。 心为蚤衰元自化,发从无病已先华。 更蒙厉鬼相提唱,此去山林属当家。
zhòng lián jiàn zhē   zhàn què xiǎo zhàn
cán dēng zhǔ yào kàn chéng lǎo   míng jiū guò jǐn huā
xīn wèi zǎo shuāi yuán huà   cóng bìng xiān huá
gèng méng guǐ xiāng chàng   shān lín shǔ dāng jiā