二游诗。任诗

唐代 皮日休
任君恣高放,斯道能寡合。一宅闲林泉,终身远嚣杂。 尝闻佐浩穰,散性多儑bY.欻尔解其绶,遗之如弃靸。 归来乡党内,却与亲朋洽。开溪未让丁,列第方称甲。 入门约百步,古木声霎霎。广槛小山欹,斜廊怪石夹。 白莲倚阑楯,翠鸟缘帘押。地势似五泻,岩形若三峡。 猿眠但腽肭,凫食时啑唼。拨荇下文竿,结藤萦桂楫。 门留医树客,壁倚栽花锸。度岁止褐衣,经旬唯白vS. 多君方闭户,顾我能倒屟。请题在茅栋,留坐于石榻。 魂从清景遛,衣任烟霞裛.阶墀龟任上,枕席鸥方狎。 沼似颇黎镜,当中见鱼眨。杯杓悉杉瘤,盘筵尽荷叶。 闲斟不置罚,闲弈无争劫。闲日不整冠,闲风无用箑。 以斯为思虑,吾道宁疲苶.衮衣竞璀璨,鼓吹争鞺鞳. 欲者解挤排,诟者能詀讘。权豪暂翻覆,刑祸相填压。 此时一圭窦,不肯饶阊阖。有第可栖息,有书可渔猎。 吾欲与任君,终身以斯惬。
rèn jūn gāo fàng   dào néng guǎ zhái xián lín quán   zhōng shēn yuǎn xiāo
cháng wén zuǒ hào ráng   sàn xìng duō án   b   Y   . bY. chuā ěr jiě   shòu zhī
guī lái xiāng dǎng nèi   què qīn péng qià kāi wèi ràng dīng   liè fāng chēng jiǎ
mén yuē bǎi   shēng shà shà guǎng 广 kǎn xiǎo shān   xié láng guài shí jiā
bái lián lán dùn   cuì niǎo yuán lián shì shì xiè   yán xíng ruò sān xiá
yuán mián dàn   shí shí shà shà xìng xià wén gān 竿   jié téng yíng guì
mén liú shù   zāi huā chā suì zhǐ   jīng xún wéi bái   v   S   .
duō jūn fāng   néng dào xiè qǐng zài máo dòng   liú zuò shí
hún cóng qīng jǐng liú   rèn yān xiá   . jiē chí guī rèn shàng   zhěn ōu fāng xiá
zhǎo shì jìng   dāng zhōng jiàn zhǎ bēi sháo shān liú   pán yán jǐn
xián zhēn zhì   xián zhēng jié xián zhěng guān   xián fēng yòng shà
wèi   dào níng nié   . gǔn jìng cuǐ càn   chuī zhēng tāng   .
zhě jiě pái   gòu zhě néng zhān niè quán háo zàn fān   xíng huò xiāng tián
shí guī dòu   kěn ráo chāng yǒu   yǒu shū liè
rèn jūn   zhōng shēn qiè