二友篇 其一 王宗伯锡爵

明代 王世贞
太原吾闬彦,弱小负灵植。三馆抗清标,八座回正色。 步武鼎铉间,弃之如遗迹。荣名冠寰宇,紟绅所趋翼。 望望若将浼,空空类无识。五十孺子慕,扳哀变原柏。 伊余麻中蒲,谬充他山石。晚途乍折节,感此三不惑。 芰荷良可依,薇蕨足充食。荆玉竟夕辉,恐为世工得。
tài yuán hàn yàn   ruò xiǎo líng zhí sān guǎn kàng qīng biāo   zuò huí zhèng    
dǐng xuàn jiān   zhī róng míng guān huán jīn   shēn suǒ    
wàng wàng ruò jiāng měi   kōng kōng lèi shí shí bān   āi biàn yuán bǎi    
zhōng   miù chōng shān shí wǎn zhà zhé jié gǎn   sān huò    
liáng   wēi jué chōng shí jīng jìng huī kǒng   wèi shì gōng