二唁诗 丞相陈公

宋代 郑思肖
相国生东瓯,应谶海坛沙。早观上国光,辟雍飞声华。 叫云骂奸权,远窜走天涯。十年登要津,文彩绚晴霞。 中台势将圻,大拜宣黄麻。国步正孔棘,盲涂相牵拿。 鬼盗杀机弄,平陆鬨龙蛇。黔首心不正,居然中阴邪。 蛛丝网黄屋,六宫妃嫔髽。公奉二王奔,脱命毫发差。 沥胆酹上帝,哭断口大呀。南邦血糊地,春深草不芽。 鬼气射死树,腥妖幻毒花。万痛集如虿,百怪鸣如蛙。 蚀尽朱垠天,国寄海上槎。始知上色玉,洁白浑无瑕。 垢衣悬相印,独御指南车。冱寒冻不死,微微命一洼。 刀圭返魂丹,阳和匝迩遐。生擒左贤王,刳腹盐为豝。 却视旧朝士,一一谁忠嘉。万古虚空中,一伪不可加。 傒我王师来,动地腾喧哗。雷霆破恶逆,四海仍一家。
xiàng guó shēng dōng ōu   yìng chèn hǎi tán shā zǎo guān shàng guó guāng   yōng fēi shēng huá
jiào yún jiān quán   yuǎn cuàn zǒu tiān shí nián dēng yào jīn   wén cǎi xuàn qíng xiá
zhōng tái shì jiāng   bài xuān huáng guó zhèng kǒng   máng xiāng qiān
guǐ dào shā nòng   píng hòng lóng shé qián shǒu xīn zhèng   rán zhōng yīn xié
zhū wǎng huáng   liù gōng fēi pín zhuā gōng fèng èr wáng bēn   tuō mìng háo chà
dǎn lèi shàng   duàn kǒu ya nán bāng xuè   chūn shēn cǎo
guǐ shè shù   xīng yāo huàn huā wàn tòng chài   bǎi guài míng
shí jǐn zhū yín tiān   guó hǎi shàng chá shǐ zhī shàng   jié bái hún xiá
gòu xuán xiāng yìn   zhǐ nán chē hán dòng   wēi wēi mìng
dāo guī fǎn hún dān   yáng ěr xiá shēng qín zuǒ xián wáng   yán wèi
què shì jiù cháo shì   shuí zhōng jiā wàn kōng zhōng   wěi jiā
wáng shī lái   dòng téng xuān huá léi tíng è   hǎi réng jiā