二杏

元代 范梈
北邻杏一株,身作龙盘拿。直上青天中,虚空高结花。 南邻杏更好,枝干相交加。三月二月时,匝地堆红霞。 自我来京城,寄居诸公家。其地僻且阻,茂树绕窗纱。 亦有桃与李,盛节争豪奢。虽富无可人,纷纷乱如麻。 晚遇此二杏,突兀超尘沙。尝时好客来,立旆遥咨嗟。 欲去复顾恋,往往至日斜。我昔直词馆,羸马道路赊。 晨往昏黑归,无由领其嘉。今我已投散,终日犹枯查。 朝暮出见之,百匝虚檐牙。而我又将去,何由报繁葩。 誓将适南郡,辟地江之涯。种此一万树,漫漫被荒遐。 花成实给食,收拾岁盈车。此事亦易集,但恐君疑誇。
běi lín xìng zhū   shēn zuò lóng pán zhí shàng qīng tiān zhōng   kōng gāo jié huā    
nán lín xìng gèng hǎo   zhī gàn xiāng jiāo jiā sān yuè èr yuè shí   duī hóng xiá    
lái jīng chéng   zhū gōng jiā qiě mào   shù rào chuāng shā    
yǒu táo   shèng jié zhēng háo shē suī rén fēn   fēn luàn    
wǎn èr xìng   chāo chén shā cháng shí hào lái   pèi yáo jiē    
liàn   wǎng wǎng zhì xié zhí guǎn léi   dào shē    
chén wǎng hūn hēi guī   yóu lǐng jiā jīn tóu sàn zhōng   yóu zhā    
zhāo chū jiàn zhī   bǎi yán ér yòu jiāng   yóu bào fán    
shì jiāng shì nán jùn   jiāng zhī zhǒng wàn shù màn   màn bèi huāng xiá    
huā chéng shí gěi shí   shōu shí suì yíng chē shì dàn   kǒng jūn kuā