二使者游东山酒后寄诗走笔次韵

宋代 张栻
壮岁几成山水癖,年来袖手不能豪。 忽传灯底诗篇好,但想云间屐齿高。
zhuàng suì chéng shān shuǐ   nián lái xiù shǒu néng háo  
chuán dēng shī piān hǎo   dàn xiǎng yún jiān chǐ 齿 gāo