二十一日晴过山园 其二

宋代 韩淲
饮亦微微醉,归来睡思浓。身形方放脚,鼻息自填胸。 熟美可嫌老,轻安只益慵。分明醒复寝,不觉到昏钟。
yǐn wēi wēi zuì   guī lái shuì nóng shēn xíng fāng fàng jiǎo   tián xiōng    
shú měi xián lǎo   qīng ān zhǐ yōng fēn míng xǐng qǐn   jué dào hūn zhōng