二十五日

宋代 韩淲
焚香得深居,清风养幽抱。杜鹃来何迟,鸿雁去常早。 微澜响沟流,积润滑磴道。绵绵百草长,春风雨中老。
fén xiāng shēn   qīng fēng yǎng yōu bào juān lái chí hóng   yàn 鸿 cháng zǎo    
wēi lán xiǎng gōu liú   rùn huá dèng dào mián mián bǎi cǎo zhǎng chūn   fēng zhōng lǎo