二十七日既浴于乾明庵负暄久之诗示住庵

宋代 赵蕃
天公于人元不负,书生何用深追咎。 无衣还可卒岁无,我有大裘听汝覆。 吾家缚屋依山址,晏斋之前仅盈咫。 霜飚卷席不畏渠,羲驭停车吾事已。 有时携书唤儿曹,坐来和气生发毛。 眼眵岂待金篦刮,背痒不借麻姑搔。 今年谁令落湖尾,塞向墐户殊未止。 移床也拟傍晨光,蓬勃如烟纷欲眯。 今我怀抱不自聊,归爇生薪翻緼袍。 人间万事固绝望,天赐一暖谁相要。 兹晨归闷忽念浴,试觅僧庐渡乔木。 道人见客如昔游,为煮清泉注万斛。 须臾一洗垢且空,渐觉表里俱冲融。 清虚日来滓秽去,吾貌可瘠神当丰。 起寻冠服风动腋,却向茅檐亲野日。 恍然堕我晏斋前,鸟语不闻山四寂。 道人领客殊忘仙,茗盌炉共閒燕。 为言炙背颇乐否,此味可须天子献。
tiān gōng rén yuán   shū shēng yòng shēn zhuī jiù  
hái suì   yǒu qiú tīng  
jiā shān zhǐ   yàn zhāi zhī qián jǐn yíng zhǐ  
shuāng biāo juǎn wèi   tíng chē shì  
yǒu shí xié shū huàn ér cáo   zuò lái shēng máo  
yǎn chī dài jīn guā   bèi yǎng jiè sāo  
jīn nián shuí lìng luò wěi   sāi xiàng jìn shū wèi zhǐ  
chuáng bàng chén guāng   péng yān fēn  
jīn huái 怀 bào liáo   guī ruò shēng xīn fān yùn páo  
rén jiān wàn shì jué wàng   tiān nuǎn shuí xiāng yào  
chén guī mèn niàn   shì sēng qiáo  
dào rén jiàn yóu   wèi zhǔ qīng quán zhù wàn  
gòu qiě kōng   jiàn jué biǎo chōng róng  
qīng lái huì   mào shén dāng fēng  
xún guān fēng dòng   què xiàng máo yán qīn  
huǎng rán duò yàn zhāi qián   niǎo wén shān  
dào rén lǐng shū wàng xiān   míng wǎn gòng xián yàn  
wéi yán zhì bèi fǒu   wèi tiān xiàn