二十七日复雪用东坡聚星堂雪韵禁物体作诗约

宋代 赵蕃
温风忽来振柯叶,翻覆手间重变雪。 天公作事岂容料,坐使南人惊旷绝。 朝来送客到江浒,冻骨凛凛吹欲折。 归来席户已迷漫,芋火拨残灰没灭。 眼中所历要摹写,拙笔难书非被掣。 叩门好事忽有饷,一盏径能生脸缬。 昌黎咏雪故雄健,取喻未免收琐屑。 争如欧苏两仙伯,一白邂遮群愧瞥。 我今困客乃自困,韩非说难竟死说。 戏诗还与作官同,大错知合几州铁。
wēn fēng lái zhèn   fān shǒu jiān zhòng biàn xuě  
tiān gōng zuò shì róng liào   zuò shǐ 使 nán rén jīng kuàng jué  
zhāo lái sòng dào jiāng   dòng lǐn lǐn chuī zhé  
guī lái màn   huǒ cán huī méi miè  
yǎn zhōng suǒ yào xiě   zhuō nán shū fēi bèi chè  
kòu mén hǎo shì yǒu xiǎng   zhǎn jìng néng shēng liǎn xié  
chāng yǒng xuě xióng jiàn   wèi miǎn shōu suǒ xiè  
zhēng ōu liǎng xiān   bái xiè zhē qún kuì piē  
jīn kùn nǎi kùn   hán fēi shuō nán jìng shuō  
shī hái zuò guān tóng   cuò zhī zhōu tiě