二十六日大风寄贡甫

宋代 刘敞
雨止天大风,草木皆怒号。居人不得寐,起见星月高。 鸟兽群悲鸣,空虚如波涛。行子今安至,怆怆我心劳。 山川幸非远,岁月亦未滔。自伤下泽车,不及乡里豪。 衮衮随飞蓬,悲歌击长刀。丈夫寒如此,何愧儿女曹。 无由托飞云,更寄身上袍。
zhǐ tiān fēng   cǎo jiē háo rén mèi   jiàn xīng yuè gāo    
niǎo shòu qún bēi míng   kōng tāo háng jīn ān zhì chuàng   chuàng xīn láo    
shān chuān xìng fēi yuǎn   suì yuè wèi tāo shāng xià chē   xiāng háo    
gǔn gǔn suí fēi péng   bēi zhǎng dāo zhàng hán   kuì ér cáo    
yóu tuō fēi yún   gèng shēn shàng páo