二十二日大风

宋代 孔平仲
张帆风尚小,出口势愈急。扁舟已中流,前后无所及。 侧看岸旋转,白浪若山岌。磔砉时有声,百罅水争入。 危樯听欲折,柁柄脱操执。我有常病妻,素羸多不粒。 及兹益愦乱,卧喘气吸吸。婢姥半北人,兹险未尝习。 苍皇面深墨,呕哕皆胆汁。可怜儿女辈,往往相聚泣。 出门强指挥,飞沫溅衣湿。江豚踊吾前,猵獭作人立。 意如骜吾嚱,出没相百十。呼神掷楮泉,祈佛启经袭。 是时正月尾,于节甫惊蛰。云气作冥晦,气候变寒涩。 日中仅得止,性命危若拾。纷然方寸乱,魂干久不集。 官期幸未迫,安用苦汲汲。官兵勇贪程,一震当少戢。 何如彼居民,生不出井邑。吾田虽旷瘠,饘粥粗可给。 劳生嘿自慨,茅舍行且葺。
zhāng fān fēng shàng xiǎo   chū kǒu shì piān zhōu zhōng liú qián   hòu suǒ    
kàn àn xuán zhuǎn   bái làng ruò shān zhé huā shí yǒu shēng bǎi   xià shuǐ zhēng    
wēi qiáng tīng zhé   duò bǐng tuō cāo zhí yǒu cháng bìng   léi duō    
kuì luàn   chuǎn lǎo bàn běi rén   xiǎn wèi cháng    
cāng huáng miàn shēn   ǒu yuě jiē dǎn zhī lián ér bèi wǎng   wǎng xiāng    
chū mén qiáng zhǐ huī   fēi jiàn shī 湿 jiāng tún yǒng qián biān   zuò rén    
ào   chū xiāng bǎi shí shén zhì chǔ quán   jīng    
shì shí zhēng yuè wěi   jié jīng zhé yún zuò míng huì   hòu biàn hán    
zhōng jǐn zhǐ   xìng mìng wēi ruò shí fēn rán fāng cùn luàn hún   gàn jiǔ    
guān xìng wèi   ān yòng guān bīng yǒng tān chéng   zhèn dāng shǎo    
mín   shēng chū jǐng tián suī kuàng zhān   zhōu gěi    
láo shēng hēi kǎi   máo shè xíng qiě