二日雨

明代 王守仁
昨朝阴雾埋元日,向晓寒云迸雨声。 莫道人为无感召,从来天意亦分明。 安危他日须周勃,痛哭当年笑贾生。 坐对残灯愁彻夜,静听晨鼓报新晴。
zuó cháo yīn mái yuán   xiàng xiǎo hán yún bèng shēng  
dào rén wéi gǎn zhào   cóng lái tiān fēn míng  
ān wēi zhōu   tòng dāng nián xiào jiǎ shēng  
zuò duì cán dēng chóu chè   jìng tīng chén bào xīn qíng