二禽篇二首 其一

元代 马臻
杜鹃杜鹃,闻尔曾为蜀天子,一自城荒尔身死。当年御极日万几,何苦今朝自如此。 恭闻太上垂玄言,治大国兮烹小鲜。流情纵逸不追悔,无端却恨春山烟。 毛衣■缕满身黑,万里岷峨归不得。六合茫茫啼一声,春风为尔无颜色。
juān juān   wén ěr céng wèi shǔ tiān   chéng huāng ěr shēn dāng nián wàn   jīn zhāo    
gōng wén tài shàng chuí xuán yán   zhì guó pēng xiǎo xiān liú qíng zòng zhuī huǐ   duān què hèn chūn shān yān    
máo   mǎn shēn hēi   wàn mín é guī liù máng máng shēng chūn   fēng wéi ěr yán