二禽篇二首 其二

元代 马臻
鹧鸪鹧鸪,不知春色何负汝,每到春来声更苦。百年不得此身安,尚忆当时在行旅。 尔不学大鹏一举,培风两翼如云垂。又不学篱边斥鴳,翱翔飞跃蓬蒿枝。 黄陵庙前几春草,空遗怨恨传新诗。江南二月烟花乱,子子孙孙自呼唤。 说尽人间行路难,凄风苦雨心肠断。
zhè zhè   zhī chūn   měi dào chūn lái shēng gèng bǎi nián shēn ān shàng   dāng shí zài háng    
ěr xué péng   péi fēng liǎng yún chuí yòu xué biān chì yàn áo   xiáng fēi yuè péng hāo zhī    
huáng líng miào qián chūn cǎo   kōng yuàn hèn chuán xīn shī jiāng nán èr yuè yān huā luàn   sūn sūn huàn    
shuō jìn rén jiān xíng nán   fēng xīn cháng duàn