二禽

宋代 方岳
鹊噪令公喜,鸦噪令公怒。 福兮挽不来,祸兮推不去。 咄哉之二虫,於尔竟何与。 茅檐新雨晴,鹊声哢圆嗉。 主人颜色和,甘谀终不悟。 祸常十八九,鸦故告之故。 城头尾毕逋,唾者满行路。 佞鹊不我忤,忠鸦不我误。 试尝问主人,无乃乖好恶。 呜呼平生所闻唐太守,切齿不平田舍翁。 昨朝坟上土花堕,断碑零落悲秋风。
què zào lìng gōng   zào lìng gōng  
wǎn lái   huò tuī  
duō zāi zhī èr chóng   ěr jìng  
máo yán xīn qíng   què shēng lòng yuán  
zhǔ rén yán   gān zhōng  
huò cháng shí jiǔ   gào zhī  
chéng tóu wěi   tuò zhě mǎn xíng  
nìng què   zhōng  
shì cháng wèn zhǔ rén   nǎi guāi hào  
píng shēng suǒ wén táng tài shǒu   qiè chǐ 齿 píng tián shè wēng  
zuó cháo fén shàng huā duò   duàn bēi líng luò bēi qiū fēng