二妙堂望九十九峰雪

宋代 周紫芝
北风卷地天漫漫,长空下舞十翔鸾。天公吹絮作飞雪,大匠琢玉成群山。 群山南来西北折,走如连环断如玦。接天朝同一色云,映水夜伴中宵月。 谁知三千大千界,有此九十九峰雪。人间未见固难名,天上有之那可说。 老夫才尽晚益缪,笔力应无此雄杰。徐熙著色岂可画,大年小景不足悦。 谁当貌此一段奇,留与高堂洗炎热。
běi fēng juǎn tiān màn màn   cháng kōng xià shí xiáng luán tiān gōng chuī zuò fēi xuě   jiàng zhuó chéng qún shān    
qún shān nán lái 西 běi zhé   zǒu lián huán duàn jué jiē tiān cháo tóng yún yìng   shuǐ bàn zhōng xiāo yuè    
shéi zhī sān qiān qiān jiè   yǒu jiǔ shí jiǔ fēng xuě rén jiān wèi jiàn nán míng tiān   shàng yǒu zhī shuō    
lǎo cái jìn wǎn móu   yīng xióng jié zhù huà   nián xiǎo jǐng yuè    
shuí dāng mào duàn   liú gāo táng yán