二郎神 咏镜

明代 王夫之
碧潭清浅,又早被、蘋风吹动。惊鬓影参差,归来欲倦,试向菱铜閒弄。 何处相逢似曾相,识一面、閒愁偷送。多情甚白祫,朱颜直至,而今相共。 还恐。尘生碧海,元云暗涌。也似我年来,桃花春水,咫尺烟迷秦洞。 总不分明,犹应记得,笑语当时恩重。谁忍见、半规流落人间,别邀新宠。
tán qīng qiǎn   yòu zǎo bèi píng fēng chuī dòng jīng bìn yǐng cēn guī lái   juàn shì xiàng   líng tóng xián nòng      
chǔ xiāng féng céng xiāng   shí miàn xián chóu tōu sòng duō qíng shén bái xiá zhū yán   zhí zhì ér jīn   xiāng gòng      
hái kǒng chén shēng hǎi yuán   yún àn yǒng nián lái táo huā   chūn shuǐ zhǐ chǐ   yān qín dòng      
zǒng fēn míng   yóu yìng   xiào dāng shí ēn zhòng shuí rěn jiàn bàn guī liú luò rén jiān bié yāo   xīn chǒng