二郎神·一江渌净

宋代 赵以夫
一江渌净,算阅尽、燕鸿来去。便系日绳长,修蟾斧妙,教驻韶毕未许。白白红红多多态,问底事、东皇无语。但碧草淡烟,落花流水,不堪回伫。 晴雨。陡寒乍热,清阴庭户。任诗卷抛荒,棋枰休务,寂寞风帘舞絮。我酌君斟,我词君唱,谁似卿卿箫史。拼酩酊,断送春归,恰好听鸠呼妇。
jiāng jìng   suàn yuè jǐn yàn hóng 鸿 lái biàn 便 shéng zhǎng   xiū chán miào   jiào zhù sháo wèi bái bái hóng hóng duō duō tài   wèn shì dōng huáng dàn cǎo dàn yān   luò huā liú shuǐ   kān huí zhù
qíng dǒu hán zhà   qīng yīn tíng rèn shī juàn pāo huāng   píng xiū   fēng lián zhuó jūn zhēn   jūn chàng   shuí shì qīng qīng xiāo shǐ pīn mǐng dǐng   duàn sòng chūn guī   qià hǎo tīng jiū